[Dịch] Vị Hoàng Đế Này Không Chỉ Có Ngã Ngửa, Còn Không Có Tố Chất

/

Chương 64: Ngươi ít nhiều cũng hơi phát rồ rồi đấy?

Chương 64: Ngươi ít nhiều cũng hơi phát rồ rồi đấy?

[Dịch] Vị Hoàng Đế Này Không Chỉ Có Ngã Ngửa, Còn Không Có Tố Chất

Tam Cân Bồ Đào

7.935 chữ

27-02-2026

“Chuyện này có thể trách ta sao? Giường bị treo lên rồi thì ta ngủ thế nào được! Ngươi xem cỗ quan tài này đi, ta nằm bên trong chẳng phải rất vừa vặn sao! Bất kể hắn chui vào từ đâu, cũng sẽ nhìn thấy ta ngay lập tức!”

Trong lòng Doanh Nghị lúc này sướng rơn, đêm nay là có thể trở về rồi!

Thế nên hắn cũng chẳng màng đến chuyện có thoải mái hay không, cứ thế khoác thẳng long bào lên người, lỡ người ta nhận nhầm mục tiêu thì sao?

Để chào đón đối phương ghé thăm, hắn còn đặc biệt chuẩn bị một ít cánh hoa. Chỉ trách tên ngốc Cao Thủ kia, bảo đi tìm cánh hoa màu đỏ, kết quả lại vác về một đống hoa trắng!

Nhưng thôi bỏ đi, thế này cũng khá hợp cảnh!

Hai người: “……”

Thôi được rồi, ngài vui là được!

Dù sao thì đêm nay bọn họ cũng đành phải trông chừng cẩn thận hơn một chút vậy.

Cứ như vậy, màn đêm buông xuống!

Tiểu Tào và Tây Môn Phi Tuyết dẫn theo nhân mã canh giữ chặt chẽ trước cửa lớn, tuyệt đối không để Doanh Nghị xảy ra chuyện!

Chỉ là bọn họ không hề hay biết, một bóng người đã sớm ẩn nấp trên nóc phòng ngủ của Doanh Nghị từ lúc nào!

“Hừ, quả nhiên phòng bị nghiêm ngặt!”

Lão tẩu cười lạnh một tiếng. Thế nhân đều biết danh hiệu của lão là lão tẩu, bởi vậy luôn mặc định lão là một ông già lụ khụ, thân thủ chắc chắn rất tầm thường. Thế nhưng không một ai hay biết, thứ lão am hiểu nhất chính là tiềm phục đề túng chi thuật!

Trình độ này tuyệt đối không phải loại nửa vời như Tây Môn Phi Tuyết có thể sánh bằng, mà là chân tài thực học.

Ngay từ lúc trời vừa sập tối, lão đã tiềm phục sẵn trên nóc nhà rồi!

Chỉ là tuổi tác quả thật cũng đã cao, cộng thêm tư thế nằm bò có phần gò bó, nên lúc này đầu óc lão hơi choáng váng!

Dù không biết bên dưới đang gõ đập loảng xoảng cái gì, nhưng chẳng sao cả, bất kể mục tiêu có chuẩn bị ra sao thì cũng sẽ bỏ mạng dưới tay lão mà thôi!

Chỉ cần giết được hoàng đế, thứ hạng của lão sẽ tiến thêm một bậc, hơn nữa còn vơ vét được một khoản bạc lớn!

Nghĩ đến đây, lão lập tức nhẹ nhàng cạy ngói trên nóc phòng ngủ rồi nhìn xuống. Vừa nhìn một cái, lão liền ngây mẩn cả người!

Tình huống gì thế này?

Chỉ thấy bên trong phòng ngủ phía dưới cắm đầy nến! Chúng còn được sắp xếp theo một quy luật đặc biệt nào đó, hơn nữa hoàn toàn không thấy giường đâu cả.

“Đây... đây chẳng lẽ là... trận pháp trong truyền thuyết?”

Lão tẩu cũng chỉ từng đọc được trong cổ tịch, tương truyền những trận pháp đó đều ẩn chứa uy lực vô cùng thần kỳ!

Lão không ngờ ở đây lại có thể tận mắt chứng kiến!

Nhưng nghĩ lại cũng phải, đây chính là hoàng đế, chắc chắn là kẻ kiến thức rộng rãi!

Điều này khiến lão có chút bối rối, tim bắt đầu đập nhanh hơn!

Đến nước này cũng đành phải liều một phen thôi!

Lão cắn răng một cái, sau đó trực tiếp nhảy thẳng qua lỗ hổng vào trong!

Chỉ là khoảnh khắc lão đáp xuống, luồng gió cuốn theo đã thổi tắt một mảng nến!

Lão đứng dậy ngẩng đầu lên, lại thấy ngay phía trước có đặt một tấm bảng.

“Nhìn ra phía sau!”

Lão theo bản năng quay đầu nhìn lại, liền thấy một cái đầu người lơ lửng trong quan tài, xung quanh rải đầy những cánh hoa trắng toát!

Đám nến quanh quan tài đã bị lão làm tắt, một luồng ánh trăng rọi xuống từ lỗ hổng trên nóc nhà, chiếu thẳng lên khuôn mặt Doanh Nghị, khiến nó trông nhợt nhạt đến đáng sợ!

Đúng lúc này, Doanh Nghị dường như cũng cảm nhận được điều gì đó, mí mắt khẽ động đậy rồi bừng tỉnh.

Thấy trước mắt có một bóng người lờ mờ đang đứng, hắn lập tức hưng phấn mỉm cười.

“Ngươi đến rồi à!”

“Á!!!”

Lão tẩu hét lên đầy kinh hãi, sau đó ôm chặt lấy ngực, cứ thế ngã vật ngửa ra phía sau cái rầm!“Có thích khách… mẹ kiếp!”

Đám người Tây Môn Phi Tuyết lập tức xông vào, nhưng vừa mới bước qua cửa đã không nhịn được mà văng tục một câu!

Doanh Nghị: “……”

【Chúc mừng Bệ hạ đã thoát khỏi một màn ám sát được trù tính kỹ lưỡng! Đặc biệt ban thưởng: Một rương khởi tử hoàn sinh đan!】

Doanh Nghị: “……”

【……】

“Chính ngươi cũng thấy hoang đường đúng không?”

【……】

“Nếu ta hiểu không lầm, thứ này hẳn là dùng để cứu mạng nhỉ? Còn thoi thóp một hơi cũng cứu sống được?”

【Ừm】

“Còn ừm cái rắm! Có ai làm ăn như ngươi không? Nhà ai người tốt… phi, hệ thống tốt lại đi thưởng cái thứ này cả một rương chứ! Ngươi ít nhiều cũng bị phát rồ rồi đúng không?”

Doanh Nghị tức giận đập bình bịch lên cái rương lớn kia!

“Với cái số lượng này, mẹ nó chứ ta phải chết bao nhiêu lần mới dùng hết!”

Doanh Nghị mở ra xem, đệch mợ, to bằng viên thuốc trợ tim cấp tốc!

【Bệ hạ, nếu đối phương ra đòn nhất kích tất sát, thứ này cũng không cứu lại được đâu!】

“Nói vậy ta còn phải cảm tạ ngươi chắc?”

【Cũng không cần phải khách sáo như vậy】

“Mẹ kiếp, ta không có khen ngươi! Ngươi giải thích rõ ràng cho ta nghe xem, cái vụ ám sát rách nát này dựa vào đâu mà phần thưởng lại hậu hĩnh đến thế!”

【……】

“Lên tiếng đi! Lại giả chết à? Giải thích không được là ngươi liền giả chết!”

Doanh Nghị ôm đầu, khốn nỗi đầu lại chẳng hề đau, ngươi nói xem có tức điên người không!

“Mà khoan, tình huống gì đây? Ta tổng cộng mới nói có ba chữ, sao hắn đã lăn đùng ra rồi?”

“Không phải đâu Bệ hạ, ngài làm thế này dọa người quá, ngài tự gắn cái giá đỡ lên cổ mình làm gì vậy?”

Tây Môn Phi Tuyết cạn lời. Nhìn thoáng qua còn tưởng cái đầu đang đặt trên giá đỡ cơ đấy!

“Ta không gắn giá đỡ thì ngủ thế nào? Chẳng phải sẽ trượt tuột ra ngoài sao? Ta cố định lại một chút thì có lỗi chắc?”

Doanh Nghị gầm lên!

Ai mà ngờ tên thích khách này lại nhát gan đến thế! Ngươi nói xem, gan bé bằng con thỏ thế này thì làm thích khách cái nỗi gì!

Hơn nữa cái tên Lão tẩu nhà ngươi, cửa chính cửa sổ không đi, leo lên xà nhà làm cái quái gì! Xương cốt già cả có chịu nổi không!

Doanh Nghị hối hận vô cùng!

Hắn quả thực không nên tin vào cái đám thích khách Thiên bảng này! Đã bảo những thứ mua được bằng tiền thì có thể có bao nhiêu bản lĩnh cơ chứ!

Giờ thì hay rồi, được hẳn một rương cái thứ vớ vẩn này!

Nhưng rất nhanh, Doanh Nghị đã nảy ra một ý tưởng!

Thứ này mình có thể đem cho người khác ăn mà!

Chỉ là hắn vừa mới hé miệng, âm thanh của hệ thống lại vang lên lần nữa!

【Ban tặng cho người khác, mỗi lần chỉ có thể tặng một viên! Khi đối phương dùng xong mới có thể tặng lần thứ hai. Bệ hạ đích thân đút cho người khác dùng thì không có bất kỳ hạn chế nào】

Doanh Nghị: “……”

Được!

“Tiểu Tào!”

“Có thần!”

“Đem thứ này phát xuống cho ta!”

Tiểu Tào đối với cái trò thỉnh thoảng lại biến ra đồ vật của Doanh Nghị đã sớm miễn nhiễm! Những lời y nói với Triệu Ngọc trước đó đều là sự thật!

“Bệ hạ, đây là… khởi tử hoàn sinh đan?”

Tiểu Tào ngây người, thứ này y từng nghe danh rồi!

Tương truyền, một thế gia của Tần triều đã phải tiêu tốn tâm huyết của mấy thế hệ mới nghiên cứu ra được vài viên, sau này vì nguyên liệu khan hiếm nên không thể luyện chế thêm được nữa!

Mấy viên đan dược này được coi là chí bảo của gia tộc nọ! Năm xưa, khi tiên đế bệnh nặng từng phái người đến cầu thuốc, nhưng lại bị đối phương từ chối!

Tiên đế nổi trận lôi đình muốn hưng binh tiến đánh, kết quả còn chưa kịp hành động thì đã băng hà!

Mà bây giờ, ngài lại nói với ta rằng ngài có cả một rương bảo vật tốt nhường này!

Ngài như vậy ít nhiều cũng là phát rồ rồi đúng không?“Còn ngây ra đó làm gì? Mau đem phát xuống đi, tất cả tướng sĩ, mỗi người một viên!”

“Tuân chỉ!”

“Quay lại đây!”

Vừa mới xoay người, y đã bị Doanh Nghị gọi giật lại!

“Ngày mai bắt đầu phát cháo rồi đúng không? Gọi tất cả mọi người đến đây cho ta! Mẹ kiếp, cho các ngươi ám sát lão tử không thành công này!”

Tiểu Tào: “……”

Y thầm mặc niệm cho những kẻ kia, vẫn là câu nói cũ, các ngươi không dưng đi chọc vào hắn làm cái gì cơ chứ!

Chẳng mấy chốc, Tiểu Tào đã triệu tập toàn bộ binh sĩ lại!

Bọn họ còn đang thắc mắc không biết Tiểu Tào nửa đêm gọi tập hợp để làm gì, ngay sau đó đã nghe được một nội dung khiến ai nấy đều trợn tròn hai mắt!

“Hoàng ân hạo đãng, Thánh tâm nhân từ. Nay xét thấy chư vị tướng sĩ lao khổ công cao, không quản ngại khó nhọc, đặc biệt ban thưởng mỗi người một viên khởi tử hoàn sinh đan. Khâm thử!”

Chư tướng sĩ: “……”

Ban thưởng cái quái gì cơ?

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!